Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2008

Tạm biết tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tất cả ơi, mình buông đây.Mình biết như thế sẽ phụ lòng tất cả mọi người đã dành cho minhg. Mình biết như thế sẽ uổng phí những tin tưởng mình có được từ mọi người. Nhưng mọi người à, mình ... buông đây. Mình không thể chịu nổi cảm giác phải giành giật đứa con tinh thần của mình. Mình không thể chịu nổi mà cứ mãi suy nghĩ để chống chọi lại những toan tính hơn thua. Mình không thể chịu nổi việc phải nhìn thấy sự lo lắng của gia đình, của bạn bè, anh em xung quanh mình. Xin lỗi, mình có lỗi rất nhiều, cứ cho là mình hèn nhát ... nhưng có lẽ mình phải buông tay thôi... Phía trước mình vẫn còn những thứ quan trọng cần bắt đầu. Phía trước mình vẫn còn ước mơ. Phía trước mình vẫn còn là con đường có thể bước đi tiếp. Đôi lúc, dũng cảm là cần phải biết từ bỏ. Nhưng từ bỏ không có nghĩa là chịu thua, từ bỏ không có nghĩa là phủ nhận sự thật. Từ bỏ là dừng lại, và dừng lại để thấy mình lớn hơn. Từ bỏ không bao giờ đồng nghĩa với bỏ cuộc. Trí óc không bao giờ hết, con đường vẫn kéo dài đến chân trời, sáng tạo tuyệt đối không thể nào chỉ là một lần. Thời gian là một bài kiểm tra, tự nó sẽ chứng minh tất cả những sự thật còn sót lại, ai có khả năng và ai không đủ khả năng. Mình đã nợ rất nhiều từ mọi người: lòng tin, sự ủng hộ,... Nhiều đến mình chẳng biết đến khi nào mình đủ để trả lại 1 phần trong nó. Mình đã tự nhủ thầm với bản thân mình rất nhiêu câu nói "Đôi lúc con người ta cần bỏ đi một thứ để có được nhiều điều." - mình hứa với mọi người, những thứ mình sắp bắt đầu sẽ không phụ dù 0,1 đơn vị đo lòng tin trong tỉ tỉ tin tưởng mọi người đã cho mình. Mình hứa với mọi người không chỉ như một lời hứa, những gì mình từ bỏ hôm nay, ngày mai này sẽ tự động về lại... 'Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau' - huống hồ gì là những thứ của riêng bản thân mình... Hôm nay, mình nhớ đến chuyện con khỉ và chiếc lọ đựng kẹo mà mình đọc được từ rất lâu. Nếu con khỉ chịu buông những viên kẹo thì đã có thể rút tay ra khỏi lọ dễ dàng như đã để tay vào. Có lẽ, cuộc sống đã là thế. Công bằng dẫu có nhưng không chia đều hết cho mỗi người, mỗi việc trong cuộc sống này. Dẫu thế, mình vẫn rất biết ơn cuộc sống , cuộc sống có vấp ngã để biết mình vẫn còn đứng lên được, cuộc sống có vấp ngã để biết ai sẽ đưa tay về phía mình. Nhưng trên hết, có lẽ đôi khi, dũng cảm là biết từ bỏ...

Không có nhận xét nào: