Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

Cuộc đời và suy ngẩm



Cuộc đời có nhiều thứ kể cũng lạ. Nhiều trái ngang, nhiều bất công xen lẫn nhiều cay đắng.

Với anh, cuộc sống là con đường phẳng lặng, thêm chút chông gai để anh thêm vững bước. Nhưng, với tôi, con đường là quãng dài chông gai, khấp khểnh. Vô vàn những bon chen để mỗi bước tôi đi sao mà hụt hẫng, chênh vênh ....

Song, vượt sóng gió, bước đi trên con đường khúc khuỷu, lúc vấp ngã, tôi là người đứng dậy trước anh.

Con cá Rồng trong bể cá cảnh kia vẫn hiên ngang thẳng tiến mặc dù trong cái xã hội chật chội đó có biết bao trở ngại cản đường.

À, lại nói về cái xã hội. Theo bạn, nó chật chội hay rộng lớn? Thật rộng lớn phải không? Nó rộng đủ để đón nhận tất cả chúng ta chen chân trong đó... nhưng.. cũng là quá chật để đào thải chúng ta.. bất kể ai - những kẻ hèn nhát...
Thế nên mới có chuyện tự đào thải, lại có chuyện tìm cách để đào lẫn thải nhau, bởi kể nào cũng muốn có chỗ đứng vững trong xã hội ...

Từ đó..... mới sinh ra chuyện kẻ ở, người đi. Người thì muốn chen chân vào rọ, người thì muốn dứt áo ra đi.................. Tuy vậy, đi hay ở là thói của đời.... là nhịp trắng đen của cuộc sống.

Ấy vậy mà có những người cố tình làm lẫn lộn trắng đen ... Chỉ có những chú cá nhiều màu kia là không thể trắng đen trộn lẫn....

Suy ngẫm ra cũng chỉ có 1 điều, "đi" hay "ở" là để tiếng cho đời, để lại cho ai đó nhiều nghĩ suy, trăn trở, đi hay ở phải để tiếng thơm còn mãi với thời gian.....

"Luôn vững bước trên con đường đã chọn, cho dù có lắm chông gai"

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

Ngâm nghỉ??????

Hôm nay ngồi nghiên ngẩm lại những thành quả cua minh và những chuyên ma minh chưa làm đươc tôi cảm thấy ,Cuộc sống này vẫn luôn vội vã và tấp nập, tại sao cuộc sống lại hối hả đến vậy? Câu hỏi nàyminh đã suy nghi va tự đưa ra nhiêu câu tra lơi nhung minh nghỉ rằng nó cũng Đơn giản, bởi vì chính chúng ta vội vã và tấp nập, bạn và minh cùng tất cả chúng ta chính là cuộc sống.Ai cũng bảo: “Sống là không chờ đợi”! Nhưng có thật chúng ta sống mà không chờ đợi được ư? Tôi từng đọc ở một cuốn sách nào đó trong lúc lật thoáng qua: Không chờ đợi không phải là người!Hàng trăm ngàn học sinh đi thi, họ chờ đợi suốt 12 năm hoặc còn hơn thế để cho 2 ngày gay go và đầy lo lắng. Cha mẹ lo lắng chờ đợi con cái cũng suốt 12 năm hoặc còn hơn thế. Đi thi thì kẹt xe, đi về thì tắc đường, phải đi chầm chậm, phải kiên nhẫn nhích dần từng cm, phải chờ đợi để không xảy ra điều đáng tiếc, không xảy ra điều gì với con cái và người xung quanh. Chờ đợi là lo lắng cho bản thân và cho những người xung quanh. Trong cuộc sống gia đình, có lúc Cha mẹ nóng nảy, thậm chí đánh mắng con. Thay vì con bỏ đi thì con ngồi lại im lặng chờ đợi cho cơn giận đi qua, ngồi lại bên cha nói chuyện. Ngược lại, con cái nói lời không phải trong lúc nóng giận không kiềm chế được mình, cha mẹ chờ cho con dịu đi, ngồi lại bên con. Chờ đợi là tôn trọng lẫn nhau!Những người yêu nhau, cách xa nhau cả chiều dài đất nước, cách xa cả hai cuộc chiến tranh. Những người phụ nữ ở nhà tần tảo nuôi con, chờ ngày đất nước hòa bình, chờ ngày người thân yêu trở về. Chờ đợi là hy sinh, là tình yêu. Chồng đi dưới những ánh đèn màu, những tiếng nhạc lôi kéo. Vợ ở nhà chờ đợi chồng quay trở về với mình và với con cái. Dù là phải chờ đợi trong từng phút giây xót xa, giận hờn, ghen tuông. Nếu không yêu thì sao lại phải chờ? Chờ đợi là tin cậy, dù đau xót! “Em đi bằng nhịp điệu 1.2,3,4,5 Anh đi bằng nhịp điệu 6,7,8,9,10”… Em còn bé bỏng lắm, khờ dại lắm, chưa lớn, chưa bước nhanh bằng anh. Anh không chờ thì làm sao em có thể theo kịp anh. Chờ đợi là yêu người và yêu mình. Sao lại bảo sống là không chờ đợi! …Như hoa từng đợi nắng, như gió tìm phi lao, như trời cao mong mây trắng…” như em từng đợi anh như thế, tình yêu đôi khi là sự chờ đợi, chờ đợi là yêu thương, là tình yêu. Nếu không có chờ đợi, tình yêu chẳng thể nào trọn vẹn. Những mầm cây non nớt, được đất mẹ ấp ủ từng ngày, không giục giã. Mầm non dần lớn lên, gió cũng chờ từng ngày, sương cũng chờ từng đêm. Chờ đợi là yêu thương, là cưu mang sự sống!Nếu bạn đã từng đọc “Câu chuyện dòng sông” của Hermann Hesse thì chắc hẳn biết vì sao Tất Đạt có thể vượt qua mọi khó khăn, bởi vì ba khả năng: Biết suy nghĩ, biết nhịn đói và biết chờ.Biết nghĩ để phân biệt đúng và sai, thật và giả, tạm thời và bền lâu.Biết nhịn đói để không bị cái đói điều khiển mình mắc bẫy, nuốt nhằm chất độc, chất bẩn.Biết chờ để không bị lòng si mê, nóng giận, tham lam sai khiến, đẩy mình vào sai lầm và vội vã.Cả ba xét co cùng cũng chỉ là biết chờ: Suy tư là khả năng chờ đợi của trí tuệ, không vội vã kết luận điều gì mà chờ cho đủ chứng cứ từ nhiều phía. Nhìn đói là cái chờ của thể xác, bết kiềm chế cơn thèm khát.Ngược lại, không chờ đợi là buông cho bản năng kéo xuống, như ly nước đổ ra. Ly nước đã đổ ra thì không lấy lại được, người buông theo bản năng thì rơi xuống thấp. Khi ai cũng nhào tới vì dục vọng, không chờ đợi thì cuối cùng kết quả là sự hủy diệt. Kẻ tồn tại là người biết chờ và biết nhịn.Chờ đợi là dấu hiệu đầu tiên của văn hóa. Làm người phải biết chờ đợi. Không biết chờ đợi không phải là người.Sống là biết chạy, biết chờ và biết chậm. Rất đơn giản, sự thật ấy không nằm ở khẩu hiệu, biểu hiện hay sách vở, bục giảng, mà nằm ngay ở …ngã tư đường, nơi có ngọn đèn vàng, đèn đỏ, đèn xanh.
Mong la tui cũng đưng 1 lần nữa đánh mất mình đê ma .. thoi không nói nưa chi có công viêc nó mối giúp chung ta trương thành thôi.
Không comment cho tao hả... Này! này! này! hhehhhehe nhưng dong chữ ngớ ngân thôi đưng có ma đoc cho bị điên đó nha hehehhehehehh

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008

Nhớ đến .......

Thật sự chưa bao giờ tui nhớ ***$$*** đến như vậy, đây là 1 khoảng thời gian rất dài tôi xa ***$$***, khoảng thời gian dài nhất từ đó đến giơ.
Nhớ có những lần ***$$*** đi xa đến tận 2 hay 3 tháng tui có gì đâu mà bồi hồi xúc động đâu, nhưng kỳ nay là hơn nữa năm lận.
không biết ngày trở về ***$$*** sẽ ra sao và sẽ có những gì xảy ra nhưng dẫu sao sự thật vẫn là sự thật có ém kỹ đến đâu cũng vẫn là sự thật nhưng đó là 1 sự thật đúng đắn đối với tui cũng như mọi người bên ***$$*** , có lẽ sẽ trừ 1 số người !
Hôm nay trên đường đi chơi với tụi bạn tui về tui đã thoáng nhớ đến ***$$*** khi ngôi trong quán nhìn thấy được những bụi trúc xanh mát đang hướng chịu những cơn mưa phùng, thật sự lúc đó tui muốn rơi hẳn những giọt nước mắt như để trút đi cái nhớ nhất từ trước đến giờ của tui. Tối hôm nay quả là một buồi kinh hoàng khi tôi chứng kiến 1 điều mà tui đã bị cũng như đã thấy rồi cái đó cũng đã làm áp lực tôi trỗi dạy 1 lần nữa hình ảnh của ***$$*** trong đầu tôi lại hiện về như thúc giục vậy.
Chạy vào bàn và mở PC tui chui đầu vào nói để cố gắng làm 1 cái j... nhâm ngăn lại cái cảm xúc ma tui cố che dấu bao lâu nay nhưng... thât la khó quá ***$$*** ơi .tui cũng không thê ngăn lại những giọt nước mắt cố nén lúc nãy.
Tôi mến ***$$***, thương ***$$*** là sự thật nhưng đây là lần đầu nhớ đến ***$$*** như vậy....uhn
Ngày buôn quá

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008

Gưi đến người đã đi .......




Có đôi khi trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau.
H cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có một kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có một thi sĩ nào đó đã nói: Tình yêu đẹp là tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở. Và H mong rằng chính tình yêu H dành cho * sẽ giúp H vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu *.
* yêu của H!
H yêu * không phải vì * là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của * cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của * mà là vì H yêu * . * Ơi! * đừng hỏi vì sao H yêu *? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng Anh cũng không biết nữa. Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.(cho H đôi xưng hô nha ^.^)
Em yêu!
Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.
Em yêu !
Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.
Em yêu!
Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.
Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.
Em yêu!
Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng một vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình… và vẫn chưa bằng tình yêu em đã dành cho anh.
Em yêu!
Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là “Anh yêu em”, nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em là ..^__^.. Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2008

C.E.H toan bộ đây!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chao các bạn nếu như các bạn có và đang lam việc trong nganh IT chắc hăn ban đã tưng nghe đến CT đao tạo C.E.H thế C.E.H là gì ?minh không thê giai thích ro rang cho các ban nhưng các bạn có thẻ hiêu C.E.H là Certified Ethical Hacker là 1 chương trinh học đao tao các Hacker nôi tiêng nhất thế giới hiên nay
Nếu nói đến MCSA,MCSE thi ban biết đó la CT đao tạo các quan tri mang do Microsoft đao tao nhâm cung cấp cho chúng ta cách thức bao vê hệ thống mang va các công cụ dung cho viêc bảo vệ hệ thống va Xây dựng hệ thống mạng thì C.E.H lai ngược lại nó cung cấp cho ta các kiên thức va các công cụ để khai thác lổ hông cua mang từ đó để có thể đưa ra các phươn án bao vệ mới hơn nhăm đáp ứng đươc như câu cua sự phát triên công nghê hien nay.
Bưc xúc trước cái tinh trang điên điên khung khung cua Mr.N" " minh đưa cho các ban 2 đưng link cho các ban muốn có thêm kiến thức vững manh trong cái nganh IT nay hay la thoa man cái ước muốn Hack cai......... cua chung ta hehhehehehhehehhehh qua bức xúc rôi
Ban download C.E.H ban Full tai đây tông cộng có 28 chương
Bạn dowload MCSA.MCSE tai đay cái nay thi học hoai chắc hông hết đâu đây chi la 1 phân nho thôi
Chi có nhưng thăng điên mới nghĩ minh la người thông minh ,còn ngươi thông minh luôn tự nhân mình la điên .......hehehhehhheheheh

Hệ điêu hanh Google,sự mong đợi hay ??????

Hiện trên Internet đang lan truyền một thông tin: đã xuất hiện một ứng dụng Google có chức năng hệt như một… hệ điều hành. Ứng dụng này có giao diện đặc trưng của Google và hoạt động y hệt một hệ điều hành thực thụ. Tuy nhiên, tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, chưa có ai hay thông tin chính thức nào công bố về sản phẩm này...
Ứng dụng (hay cứ tạm gọi là hệ điều hành) Google này được xây dựng trên cơ sở của GNU/Linux với lõi HURD/Googled. Hệ điều hành này hoàn toàn tương thích với môi trường nhúng, di động và liên kết doanh nghiệp. Hệ điều hành Google hoàn toàn dựa trên ý tưởng của một hệ điều hành từ xa bằng các hoạt động như sau: lõi chính của hệ điều hành và các thành phần khởi động sẽ được nạp từ một thiết bị lưu trữ di động nào đó hoặc thẻ nhớ USB có dung lượng khoảng 2GB, còn các ứng dụng của hệ điều hành sẽ được tải về từ một máy chủ cực kỳ an toàn của Google.Các tin đồn còn cho rằng, đã có một loại chip LSI đã được tạo ra để dễ dàng tích hợp với các bo mạch chủ thế hệ mới và đặc biệt tương thích với các máy tính hoạt động trên nền Google. Thiết bị USB cho phép người dùng khởi động trực tiếp hệ điều hành Google từ bất kỳ máy tính nào, dữ liệu sẽ được mã hóa bằng phương pháp GPGP, tạo điều kiện bảo mật tối ưu.

Giao diện khởi động của Google OS
Ngoài ra, hệ điều hành đặc biệt này còn có khả năng tìm kiếm các thiết bị trong mạng nội bộ bằng điều khiển từ xa. Nó tạo ra một khu vực riêng biệt trên đĩa cứng để dành riêng cho các hoạt động của chính nó.
Các ứng dụng được tải về từ máy chủ Google khá đơn giản và dễ sử dụng, bao gồm: File Manager, bảng tính, ứng dụng văn bản, lịch làm việc và bộ Google Suite bao gồm e-mail, trình duyệt và nhắn tin…
Hệ điều hành Google đã được kiểm nghiệm trên hệ thống máy tính Pentium IV 2 Ghz, 256 MB RAM, cho kết quả: khả năng khởi động nhanh và dễ dàng, hầu hết thiết bị đều được tự động nhận diện và cài đặt. Các menu được xây dựng trên nền XML đều có vẻ quen thuộc và dễ sử dụng.

Thứ Ba, 1 tháng 7, 2008

Nghe nhac giai tri choi


Mấy ngày nay tâm trang cưc ky vui,Và nghĩ lai thi tuân rôi thật sự là mình quá tao lao,Tư nhiên trách moc bản thân,trách móc bạn bè thật là 1 sai lâm chết người.Uhm ma thoi mình cung nên tim cách xin lỗi ho thôi chứ không nói gì thêm. Uhm ma nghĩ lại lúc này cung cần nên từ bỏ bọn nó không đi chơi không ta? uhm sao ma cai đầu cứ suy nghĩ hoai mấy chuyên đó hoài vậy ta??? Thoi chuyên gì đến nó đên bây giơ nghe 1 bay hát Rap đi cho đở điên cái đâu.......Tư ngày lam quen với Blog nay minh cam thấy thật thoải mái,gio nó la nơi lưu lai xuc cua tâm trang điên điên khùng khùng của minh ahhahahhahahhahahahhahahah

Viết tào lao chơi cho đở buôn

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2008

Tạm biết tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tất cả ơi, mình buông đây.Mình biết như thế sẽ phụ lòng tất cả mọi người đã dành cho minhg. Mình biết như thế sẽ uổng phí những tin tưởng mình có được từ mọi người. Nhưng mọi người à, mình ... buông đây. Mình không thể chịu nổi cảm giác phải giành giật đứa con tinh thần của mình. Mình không thể chịu nổi mà cứ mãi suy nghĩ để chống chọi lại những toan tính hơn thua. Mình không thể chịu nổi việc phải nhìn thấy sự lo lắng của gia đình, của bạn bè, anh em xung quanh mình. Xin lỗi, mình có lỗi rất nhiều, cứ cho là mình hèn nhát ... nhưng có lẽ mình phải buông tay thôi... Phía trước mình vẫn còn những thứ quan trọng cần bắt đầu. Phía trước mình vẫn còn ước mơ. Phía trước mình vẫn còn là con đường có thể bước đi tiếp. Đôi lúc, dũng cảm là cần phải biết từ bỏ. Nhưng từ bỏ không có nghĩa là chịu thua, từ bỏ không có nghĩa là phủ nhận sự thật. Từ bỏ là dừng lại, và dừng lại để thấy mình lớn hơn. Từ bỏ không bao giờ đồng nghĩa với bỏ cuộc. Trí óc không bao giờ hết, con đường vẫn kéo dài đến chân trời, sáng tạo tuyệt đối không thể nào chỉ là một lần. Thời gian là một bài kiểm tra, tự nó sẽ chứng minh tất cả những sự thật còn sót lại, ai có khả năng và ai không đủ khả năng. Mình đã nợ rất nhiều từ mọi người: lòng tin, sự ủng hộ,... Nhiều đến mình chẳng biết đến khi nào mình đủ để trả lại 1 phần trong nó. Mình đã tự nhủ thầm với bản thân mình rất nhiêu câu nói "Đôi lúc con người ta cần bỏ đi một thứ để có được nhiều điều." - mình hứa với mọi người, những thứ mình sắp bắt đầu sẽ không phụ dù 0,1 đơn vị đo lòng tin trong tỉ tỉ tin tưởng mọi người đã cho mình. Mình hứa với mọi người không chỉ như một lời hứa, những gì mình từ bỏ hôm nay, ngày mai này sẽ tự động về lại... 'Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau' - huống hồ gì là những thứ của riêng bản thân mình... Hôm nay, mình nhớ đến chuyện con khỉ và chiếc lọ đựng kẹo mà mình đọc được từ rất lâu. Nếu con khỉ chịu buông những viên kẹo thì đã có thể rút tay ra khỏi lọ dễ dàng như đã để tay vào. Có lẽ, cuộc sống đã là thế. Công bằng dẫu có nhưng không chia đều hết cho mỗi người, mỗi việc trong cuộc sống này. Dẫu thế, mình vẫn rất biết ơn cuộc sống , cuộc sống có vấp ngã để biết mình vẫn còn đứng lên được, cuộc sống có vấp ngã để biết ai sẽ đưa tay về phía mình. Nhưng trên hết, có lẽ đôi khi, dũng cảm là biết từ bỏ...

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Điêu tôi muốn nói

Những giọt nước mắt của quá khứ hãy để cho nó trôi đi; những cô đơn buồn phiền hãy xóa sạch; những gì thuộc về bạn, hãy cho tôi được thấu hiểu; và những gì thuộc về tôi, xin cùng bạn sẻ chia… Bạn đã xóa, xóa tan những khoảng trống trong tâm hồn tôi bằng hy vọng và tình thương yêu cua cuộc sống …”Tôi tự hỏi .. thế nào là một người bạn và thế nào là một tình bạn … Phải chăng .. một người luôn có mặt cạnh ta bất cứ khi nào ta cần đến .. một người luôn cùng ta sẻ chia niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống .. là một người bạn .. và mối chân tình đó .. là tình bạn ? Tình bạn .. dẫu chẳng hề rắc rối và khó định nghĩa như tình yêu .. nhưng để hiểu, cảm nhận và đạt được .. chẳng hề đơn giản ..Cuộc sống vốn mang nhiều mối quan hệ tình cảm .. tình mẫu tử, tình quê hương, tình người, … Và … riêng nơi đây .. tôi xin dành trọn để tôn vinh Tình Bạn cùng Những Người Bạn …Đã bao giờ .. có một ai đó … làm một điều gì đó cho bạn .. một điều thật dãng dị, bình thường nhưng lại khiến bạn ấm lòng, yên tâm và cảm động .. chỉ đơn thuần vì bạn là bạn người ta .. hoặc chỉ đơn thuần vì người ta xem bạn là bạn ? Đã bao giờ … bạn cảm kích trước tấm chân tình của một ai đó .. và bạn rất muốn cho người ta biết .. nhưng không sao thốt được thành lời ? Vậy thì đây .. mảnh đất này là của bạn .. hãy mượn những dòng chữ thay lời cảm tạ gửi đến người đó … Tôi đang chờ để lắng nghe bạn .. lắng nghe .. tình bạn ..

Bài viết này mình viết tặng cho 1 ngươi bạn cua minh ngươi mà trong thơi gian qua đã giúp mình có lại tinh thân khi minh bị mất
Cám ơn bạn đã làm bạn với minh trong thơi gian qua

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Đêm buôn vô vọng

"Bạn tôi ơi đấy là điều tôi muốn nói vơi ban,khi bạn đã ra đi về 1 nơi thật xa" (Tiển bạn lên đường) hay nghe



Đã hết rồi cái giọng nói quen thuộc của mày….Con đường về đêm lại dấn bóng của mày…Đêm nay chỉ một mình tao bước đi trên con đường này…Nhưng sao vẫn con đường ấy ..vẫn cái hình ảnh quen thuộc trong miền kí ức xưa cũ ấy…mà giờ đây tao cảm thấy có một điều gì …thật xa lạ….và tao chẳng thể giải thích nổi.Xa lạ bởi cảnh vật…xa lạ vì long người…hay xa lạ khi tao đang bước đi chỉ có 1 mình…Tao cũng không biết nữa

**************************


Tao cố tìm về một hoài niệm đã chôn sâu để tìm lại những mảnh vỡ của kí ức….ghép chúng lại thành một nỗi nhớ trọn vẹn vê mày…Nhưng mà không thể,không thể …hình như hiện tại không cho phép tao nghĩ về quá khứ và kỉ niệm về mày .Và rồi…nước mắt tao bỗng trào lên nơi khóe mắt …Tao khóc.. đúng.. đã lâu rồi tao không khóc…Vậy mà tại sao?,tại sao chứ?Tao muốn quay lưng tìm lại một chút hình ảnh về mày mà đã mấy ngay nay đã mất đi nhưng không được gì …rồi tao lại ngoảnh đầu bước tiếp…Bước đi để cố chôn chặt những kỷ niệm nơi trái tim…và bước đi để tìm những giây phút bình yên cho trái tim dễ bị tổn thương ấy …

Đêm nay tao nhìn lên …thấy ở 1 góc nào đó mày đang nhin tao và bất giác nhận ra mày đã đi thật rồi..Mày đi về 1 nơi rất xa,nơi ma ai cũng phai đi đến ..chợt trong long tao mang 1 cái gì đó nặng trĩu khó có thể gọi thành tên…Tao sợ lắm gì tao biết thời gian như 1 liêu thuốc độc cho những ky niêm tôt đẹp cua tao về mày sẽ đi vào quên lãng…Tao luôn muốn đứng ở 1 nơi thật cao nhìn xuống những ngôi nhà ,những con đường đã in dấu những kỷ niêm của tao mày ,để gió có thể thổi tung những suy nghĩ ngu ngốc trong đầu tao hiên giờ Những suy nghĩ về cuộc sống..về bạn bè…về gia đình và về tình cảm làm cho tao cảm thấy mệt mỏi lắm rồi mày ơi ,Mày có nghe được suy nghĩ của tao không??uhm chắc ko đâu !!!!!!!Tao muốn có 1 thằng bạn đủ tin cậy để tao nói chuyện khi tao mệt mỏi…để nó có thể nhắm mắt ngủ 1 giấc yên bình trong cái XH này …..


**************************

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

Một ngày buồn




Hôm nay lại một ngày buồn lại đến.Buồn ơi đến lúc nào ngươi mới chịu ngủ yên trong ta,đến lúc nào ngươi mới chịu nhường chỗ cho những niềm vui và hạnh phúc.Nguơi dường như đã chiếm giữ ta đã ko cho ta 1 cơ hội nào để nghĩ về mai sau,nghĩ về những niềm vui cả.
Có lẽ nguơi đã chiếm hữu đc ta và biến ta trở thành 1 kẻ cô đơn mặc dù ta có rất nhìu người bạn.Nguơi khiến ta ko thể có đc 1 chút hạnh phúc nào.Ta đã buông xuôi mặc cho số phận cứ trôi.Nhưng mà ta nghĩ cũng ko thể trách ngưoi đc bởi vì có những lý do nào đó trong ta khiến nguơi trở nên mạnh mẽ như thế.

Ta mỗi lúc càng tìm đến ngươi vì 1 số lý do nào đó có lẽ vì cuộc sống và những con ngừoi đã lừa dối ta đã cho ta những đắng cay của cuộc đời những nghẹn ngào những chua xót mà ta lại bất lực chẳng làm gì đc.Có lẽ ta là 1 ngừoi vô dụng ko thể vuợt wa đc bản thân và những thử thách.
Mặc dù ta đã cố gắng wên đi những gì cần nhớ,những gì mà ta fải trải wa với những hành động thiếu suy nghĩ những hành động hiếu kì.Ta đã thay đổi cuộc sống của ta ,đã thay đổi môi truoờng sống,đã thay đổi rất nhiều có lẽ chính sự thay đổi đã khiến ta trở nên như thế sao.
Bây giờ ta đã mất hết niềm tin vào con nguời,mất hết niềm tin vào bản thân.Ta ko biết sau này ta sẽ làm đc gì nhưng giờ đây niềm tin của ta vào con người đã là con số 0 rùi.ta chẳng còn tin ai cả,và ta cảm thấy rằng con số đó ngày càng giảm dần khi ta wen đc những ngừoi bạn mới(có lẽ ta đã wen lầm những ngừoi ko hợp với ta)Nói thế cũng ko đúng,1 số nguời cũng wan tâm đến ta,nhưng đôi khi họ lừa dối ta để ta đc vui đc hạnh phúc nhưng họ đâu biết rằng chính những việc làm như thế đã khiến ta thêm buồn thêm mất niềm tin vào họ và ta cảm thấy chẳng tin vào ai ngay thời điểm lúc này.

Đôi lúc ta cảm thấy tự tin vào bản thân đôi lúc lại chẳng chút niềm tin nào,suốt ngày ta trốn trong cái vỏ bọc mà ngưoi và ta đã tạo ra.Ta đang khép kín lại đang dần dần cô độc đang dần chạy theo lối sống của thời buổi hiện nay,một lối sống mà ta đã rất ghét rất căm thù.Lúc truớc ta cứ nghĩ đó là 1 cuộc sống vô nghĩa đối với ta và ta ko hiểu tại sao mọi ngừoi có thể sống đc như thế.Với ta bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ chính những đối xử của ngừoi với ngừoi đã tạo nên 1 lối sống chứ ko fải do những thay đổi của đất nuớc,những thay đổi của chính trị .Ta đã dần hiểu ra 1 điều " cuộc đời là 1 vòng xoáy".Cuộc sống tạo nên con nguờicon ngừoi tạo nên cuộc sống.Chúng ko thể tách rời,chúng tạo nên 1 vòng xóay mà mỗi chúng ta điều fải trải wa cả.Chúng tạo cho ta hạnh fúc đồng thời cũng tạo cho ta những niềm đau vấn đề là chúng ta sẽ chịu ảnh hưởng như thế nào duới tác động của chúng.Có lẽ ta đây là 1 ngừơi yếu đuối chăng chẳng lẽ ta ko vuợt wa đc sao.Ngừoi là thử thách lớn nhất của ta đó "nỗi buồn" ah.ta sẽ cố gắng vuợt wa nguơi sẽ cố gắng buớc tiếp những buớc chân vào những con đường mà ta chọn trứoc đây.Ta hy vọng ta có thể làm đc và cũng thầm cảm ơn ngươi nếu ta vuợt wa đc vì chính nguơi đã cho ta nghị lực.Ngưoi thật ra cũng ko xấu chỉ tội là luôn cho nhìu ngừoi đau khổ làm cho mọi nguời ghét ngươi và ta là 1 ngừoi như thế.Nhưng h thì những gì trong ta đã đc trút lên đây nên ta ko cần giận ngưoi nữa đâu.Chào ngươi nhé



Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008


Linux của tôi
Các bạn từng chê Linux xấu xí, thiếu tính năng và không tiện lợi bằng Windows? Mình cũng đà từng nói như vậy nhưng sau một thời gian dài sử dụng Linux, Mình thấy thật ra Linux hoàn toàn chẳng kém gì Windows, thậm chí về một số mặt còn tiện dùng hơn. Còn nếu nói về giao diện, hãy thử xem ảnh Mình chụp tờ màn hình Linux của mình dưới đây. Màn hình Windows của bạn có đẹp như vậy không? :)

Nói thật thì tính tiện lợi là tùy vào thời gian bạn sử dụng. Bạn sử dụng càng nhiều thì sẽ càng quen và càng thấy nó tiện lợi. Ví dụ: trong Linux, khi nhấn F2 để đổi tên file, tự động hệ điều hành sẽ bôi đen phần tên và chừa lại phần đuôi file. Bạn chỉ việc gõ tên mới (trong Windows, hệ điều hành sẽ chọn nguyên cả tên lẫn đuôi, buộc bạn phải chọn lại riêng phần tên). Tất nhiên, nếu để nguyên như khi mới cài đặt thì Linux sẽ thiếu rất nhiều tính năng và gần như chẳng thú vị gì cả . Bạn sẽ phải cần phải cài thêm một số phần bổ sung để có thể có thể xài Linux một cách thoải mái như trong Windows (Nói đến việc cài phần mềm trong Linux nhiều bạn lè lưỡi, nhưng thật sự thì có một cách dễ hơn rất nhiều, tớ sẽ giới thiệu trong các bài sau).
Giao diện mặc định trong Linux cũng đã khá đẹp



Bạn lo lắng rằng sẽ không thể chat với người khác khi dùng Linux? Bạn nhầm. Việc "chat-chit" trong Linux còn "sướng" hơn trong Windows vì Linux luôn kèm sẵn chương trình chat tên là Gaim, cho phép bạn chat cùng lúc trong 3 mạng chat khác nhau (Yahoo, MSN, ICQ) mà không cần phải chạy từng chương trình riêng biệt (xem ảnh trên). Thậm chí như với bản Linux Fedora Core III, các bạn hoàn toàn có thể soạn thảo các văn bản Word, Excel, PowerPoint bằng bộ phần mềm OpenOffice (tương thích với bản Windows, có nghĩa là bạn hoàn toàn có thể đọc/lưu các file Word, Excel như bình thường). Bạn cũng có thể đọc file PDF (có sẵn ngay khi cài Linux) và đồng thời có thể tạo file PDF mà không cần cài Acrobat Professional. Linux còn có rất nhiều các phần mềm nhỏ mà tiện dụng khác cài sẵn, điển hình như cái "sticky note" ("Ghi chú" - những mảnh giấy màu vàng nhỏ được "dán" lên trên màn hình desktop để nhắc những việc bạn cần làm - Xem hình trên).
Đó là những công việc hàng ngày. Nhưng nếu bạn muốn thực hiện đồ họa hay lập trình thì Linux cũng đã có sẵn cho bạn sử dụng: Trình xử lý đồ họa GIMP không thua kém gì Photoshop. Còn nếu bạn là dân lập trình thì Linux quả là môi trường lý tưởng (Java thì có Eclipse, còn các ngôn ngữ khác đều được hỗ trợơở một mức độ nào đó). Đó cũng chính là lý do tại sao phòng lab bộ môn Tin trường tớ lại chọn Linux.
Còn về Web và email? Trước khi có Firefox thì trình duyệt chính của Linux là Netscape và đây chính là điểm gây phiền toái vì bản thân Netscape khá "nặng" (dù đã nhỏ hơn nhiều so với bản 4.7) và không mấy trang web tương thích hoàn toàn với nó. Tuy nhiên, sự xuất hiện của trình duyệt Firefox và chương trình quản lý email ThunderBird (cùng thuộc Mozilla) đã khiến cho việc lướt web trên Linux trở nên thú vị hơn nhiều (hình dưới).


Nếu bạn vẫn còn chưa tin tưởng là dùng Linux "sướng" hơn Windows thì đây là điểm quan trọng: với Linux, bạn không cần phải cài phần mềm diệt Virus hay tường lửa gì cả. Nói an toàn 100% thì hơi quá, nhưng cũng được 90 - 98% đối với người dùng bình thường.
Cuối cùng: bạn không mấy khi cần phải cài lại hệ điều hành như với Windows (các bạn có lẽ đã nhận thấy là Windows sau một thời gian chạy khoảng vài tháng là trở nên chậm hẳn so với khi mới cài, và thường thì các lỗi trục trặc sẽ xảy ra sau đó buộc bạn phải cài lại).
Nếu bạn vẫn chưa bị thuyết phục hoàn toàn thì hãy cài Linux chạy song song với Windows. Đó là cách tốt nhất để bạn có thể thử Linux. Để có thể cài Linux song song với Windows sẽ cần một chút kinh nghiệm (không thôi là mất hết dữ liệu), nhưng có cách khác là sử dụng phần mêm máy ảo (VirtualMachine) để giả lập chạy Linux ngay trên Windows giống như một phần mèm bình thường.
Chi tiết về cài đặt cũng như các mẹo cấu hình tớ sẽ tiếp tục hướng dẫn trong các bài sau. :)

Ngày đầu tiên lam Blogger

Hôm nay đúng là 1 ngày thật buồn và cũng thật là kho chiêu trong người.Minh không biết tâm sự điều này với ai nên mượn tạm blog để tâm sự và chia sẽ cùng các bạn. Các bạn ơi khi mình dấp ngã thì mình luôn cần đến 1 điểm tựa.điểm tựa đó có thể là gia đình ,người thân, anh chị em, bạn bè va.... nhiêu hơn nữa .Nhưng điểm tựa của mình là các bạn nên mình muốn mươn Blog nay chuyển đến cho các ban nhưng gì mình đang suy nghĩ va điêu nữa la mình muốn lấn nghe các ban cùng chia sẽ với minh