Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2008

Tạm biết tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tất cả ơi, mình buông đây.Mình biết như thế sẽ phụ lòng tất cả mọi người đã dành cho minhg. Mình biết như thế sẽ uổng phí những tin tưởng mình có được từ mọi người. Nhưng mọi người à, mình ... buông đây. Mình không thể chịu nổi cảm giác phải giành giật đứa con tinh thần của mình. Mình không thể chịu nổi mà cứ mãi suy nghĩ để chống chọi lại những toan tính hơn thua. Mình không thể chịu nổi việc phải nhìn thấy sự lo lắng của gia đình, của bạn bè, anh em xung quanh mình. Xin lỗi, mình có lỗi rất nhiều, cứ cho là mình hèn nhát ... nhưng có lẽ mình phải buông tay thôi... Phía trước mình vẫn còn những thứ quan trọng cần bắt đầu. Phía trước mình vẫn còn ước mơ. Phía trước mình vẫn còn là con đường có thể bước đi tiếp. Đôi lúc, dũng cảm là cần phải biết từ bỏ. Nhưng từ bỏ không có nghĩa là chịu thua, từ bỏ không có nghĩa là phủ nhận sự thật. Từ bỏ là dừng lại, và dừng lại để thấy mình lớn hơn. Từ bỏ không bao giờ đồng nghĩa với bỏ cuộc. Trí óc không bao giờ hết, con đường vẫn kéo dài đến chân trời, sáng tạo tuyệt đối không thể nào chỉ là một lần. Thời gian là một bài kiểm tra, tự nó sẽ chứng minh tất cả những sự thật còn sót lại, ai có khả năng và ai không đủ khả năng. Mình đã nợ rất nhiều từ mọi người: lòng tin, sự ủng hộ,... Nhiều đến mình chẳng biết đến khi nào mình đủ để trả lại 1 phần trong nó. Mình đã tự nhủ thầm với bản thân mình rất nhiêu câu nói "Đôi lúc con người ta cần bỏ đi một thứ để có được nhiều điều." - mình hứa với mọi người, những thứ mình sắp bắt đầu sẽ không phụ dù 0,1 đơn vị đo lòng tin trong tỉ tỉ tin tưởng mọi người đã cho mình. Mình hứa với mọi người không chỉ như một lời hứa, những gì mình từ bỏ hôm nay, ngày mai này sẽ tự động về lại... 'Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau' - huống hồ gì là những thứ của riêng bản thân mình... Hôm nay, mình nhớ đến chuyện con khỉ và chiếc lọ đựng kẹo mà mình đọc được từ rất lâu. Nếu con khỉ chịu buông những viên kẹo thì đã có thể rút tay ra khỏi lọ dễ dàng như đã để tay vào. Có lẽ, cuộc sống đã là thế. Công bằng dẫu có nhưng không chia đều hết cho mỗi người, mỗi việc trong cuộc sống này. Dẫu thế, mình vẫn rất biết ơn cuộc sống , cuộc sống có vấp ngã để biết mình vẫn còn đứng lên được, cuộc sống có vấp ngã để biết ai sẽ đưa tay về phía mình. Nhưng trên hết, có lẽ đôi khi, dũng cảm là biết từ bỏ...

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Điêu tôi muốn nói

Những giọt nước mắt của quá khứ hãy để cho nó trôi đi; những cô đơn buồn phiền hãy xóa sạch; những gì thuộc về bạn, hãy cho tôi được thấu hiểu; và những gì thuộc về tôi, xin cùng bạn sẻ chia… Bạn đã xóa, xóa tan những khoảng trống trong tâm hồn tôi bằng hy vọng và tình thương yêu cua cuộc sống …”Tôi tự hỏi .. thế nào là một người bạn và thế nào là một tình bạn … Phải chăng .. một người luôn có mặt cạnh ta bất cứ khi nào ta cần đến .. một người luôn cùng ta sẻ chia niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống .. là một người bạn .. và mối chân tình đó .. là tình bạn ? Tình bạn .. dẫu chẳng hề rắc rối và khó định nghĩa như tình yêu .. nhưng để hiểu, cảm nhận và đạt được .. chẳng hề đơn giản ..Cuộc sống vốn mang nhiều mối quan hệ tình cảm .. tình mẫu tử, tình quê hương, tình người, … Và … riêng nơi đây .. tôi xin dành trọn để tôn vinh Tình Bạn cùng Những Người Bạn …Đã bao giờ .. có một ai đó … làm một điều gì đó cho bạn .. một điều thật dãng dị, bình thường nhưng lại khiến bạn ấm lòng, yên tâm và cảm động .. chỉ đơn thuần vì bạn là bạn người ta .. hoặc chỉ đơn thuần vì người ta xem bạn là bạn ? Đã bao giờ … bạn cảm kích trước tấm chân tình của một ai đó .. và bạn rất muốn cho người ta biết .. nhưng không sao thốt được thành lời ? Vậy thì đây .. mảnh đất này là của bạn .. hãy mượn những dòng chữ thay lời cảm tạ gửi đến người đó … Tôi đang chờ để lắng nghe bạn .. lắng nghe .. tình bạn ..

Bài viết này mình viết tặng cho 1 ngươi bạn cua minh ngươi mà trong thơi gian qua đã giúp mình có lại tinh thân khi minh bị mất
Cám ơn bạn đã làm bạn với minh trong thơi gian qua

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2008

Đêm buôn vô vọng

"Bạn tôi ơi đấy là điều tôi muốn nói vơi ban,khi bạn đã ra đi về 1 nơi thật xa" (Tiển bạn lên đường) hay nghe



Đã hết rồi cái giọng nói quen thuộc của mày….Con đường về đêm lại dấn bóng của mày…Đêm nay chỉ một mình tao bước đi trên con đường này…Nhưng sao vẫn con đường ấy ..vẫn cái hình ảnh quen thuộc trong miền kí ức xưa cũ ấy…mà giờ đây tao cảm thấy có một điều gì …thật xa lạ….và tao chẳng thể giải thích nổi.Xa lạ bởi cảnh vật…xa lạ vì long người…hay xa lạ khi tao đang bước đi chỉ có 1 mình…Tao cũng không biết nữa

**************************


Tao cố tìm về một hoài niệm đã chôn sâu để tìm lại những mảnh vỡ của kí ức….ghép chúng lại thành một nỗi nhớ trọn vẹn vê mày…Nhưng mà không thể,không thể …hình như hiện tại không cho phép tao nghĩ về quá khứ và kỉ niệm về mày .Và rồi…nước mắt tao bỗng trào lên nơi khóe mắt …Tao khóc.. đúng.. đã lâu rồi tao không khóc…Vậy mà tại sao?,tại sao chứ?Tao muốn quay lưng tìm lại một chút hình ảnh về mày mà đã mấy ngay nay đã mất đi nhưng không được gì …rồi tao lại ngoảnh đầu bước tiếp…Bước đi để cố chôn chặt những kỷ niệm nơi trái tim…và bước đi để tìm những giây phút bình yên cho trái tim dễ bị tổn thương ấy …

Đêm nay tao nhìn lên …thấy ở 1 góc nào đó mày đang nhin tao và bất giác nhận ra mày đã đi thật rồi..Mày đi về 1 nơi rất xa,nơi ma ai cũng phai đi đến ..chợt trong long tao mang 1 cái gì đó nặng trĩu khó có thể gọi thành tên…Tao sợ lắm gì tao biết thời gian như 1 liêu thuốc độc cho những ky niêm tôt đẹp cua tao về mày sẽ đi vào quên lãng…Tao luôn muốn đứng ở 1 nơi thật cao nhìn xuống những ngôi nhà ,những con đường đã in dấu những kỷ niêm của tao mày ,để gió có thể thổi tung những suy nghĩ ngu ngốc trong đầu tao hiên giờ Những suy nghĩ về cuộc sống..về bạn bè…về gia đình và về tình cảm làm cho tao cảm thấy mệt mỏi lắm rồi mày ơi ,Mày có nghe được suy nghĩ của tao không??uhm chắc ko đâu !!!!!!!Tao muốn có 1 thằng bạn đủ tin cậy để tao nói chuyện khi tao mệt mỏi…để nó có thể nhắm mắt ngủ 1 giấc yên bình trong cái XH này …..


**************************

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008

Một ngày buồn




Hôm nay lại một ngày buồn lại đến.Buồn ơi đến lúc nào ngươi mới chịu ngủ yên trong ta,đến lúc nào ngươi mới chịu nhường chỗ cho những niềm vui và hạnh phúc.Nguơi dường như đã chiếm giữ ta đã ko cho ta 1 cơ hội nào để nghĩ về mai sau,nghĩ về những niềm vui cả.
Có lẽ nguơi đã chiếm hữu đc ta và biến ta trở thành 1 kẻ cô đơn mặc dù ta có rất nhìu người bạn.Nguơi khiến ta ko thể có đc 1 chút hạnh phúc nào.Ta đã buông xuôi mặc cho số phận cứ trôi.Nhưng mà ta nghĩ cũng ko thể trách ngưoi đc bởi vì có những lý do nào đó trong ta khiến nguơi trở nên mạnh mẽ như thế.

Ta mỗi lúc càng tìm đến ngươi vì 1 số lý do nào đó có lẽ vì cuộc sống và những con ngừoi đã lừa dối ta đã cho ta những đắng cay của cuộc đời những nghẹn ngào những chua xót mà ta lại bất lực chẳng làm gì đc.Có lẽ ta là 1 ngừoi vô dụng ko thể vuợt wa đc bản thân và những thử thách.
Mặc dù ta đã cố gắng wên đi những gì cần nhớ,những gì mà ta fải trải wa với những hành động thiếu suy nghĩ những hành động hiếu kì.Ta đã thay đổi cuộc sống của ta ,đã thay đổi môi truoờng sống,đã thay đổi rất nhiều có lẽ chính sự thay đổi đã khiến ta trở nên như thế sao.
Bây giờ ta đã mất hết niềm tin vào con nguời,mất hết niềm tin vào bản thân.Ta ko biết sau này ta sẽ làm đc gì nhưng giờ đây niềm tin của ta vào con người đã là con số 0 rùi.ta chẳng còn tin ai cả,và ta cảm thấy rằng con số đó ngày càng giảm dần khi ta wen đc những ngừoi bạn mới(có lẽ ta đã wen lầm những ngừoi ko hợp với ta)Nói thế cũng ko đúng,1 số nguời cũng wan tâm đến ta,nhưng đôi khi họ lừa dối ta để ta đc vui đc hạnh phúc nhưng họ đâu biết rằng chính những việc làm như thế đã khiến ta thêm buồn thêm mất niềm tin vào họ và ta cảm thấy chẳng tin vào ai ngay thời điểm lúc này.

Đôi lúc ta cảm thấy tự tin vào bản thân đôi lúc lại chẳng chút niềm tin nào,suốt ngày ta trốn trong cái vỏ bọc mà ngưoi và ta đã tạo ra.Ta đang khép kín lại đang dần dần cô độc đang dần chạy theo lối sống của thời buổi hiện nay,một lối sống mà ta đã rất ghét rất căm thù.Lúc truớc ta cứ nghĩ đó là 1 cuộc sống vô nghĩa đối với ta và ta ko hiểu tại sao mọi ngừoi có thể sống đc như thế.Với ta bây giờ mọi chuyện đã sáng tỏ chính những đối xử của ngừoi với ngừoi đã tạo nên 1 lối sống chứ ko fải do những thay đổi của đất nuớc,những thay đổi của chính trị .Ta đã dần hiểu ra 1 điều " cuộc đời là 1 vòng xoáy".Cuộc sống tạo nên con nguờicon ngừoi tạo nên cuộc sống.Chúng ko thể tách rời,chúng tạo nên 1 vòng xóay mà mỗi chúng ta điều fải trải wa cả.Chúng tạo cho ta hạnh fúc đồng thời cũng tạo cho ta những niềm đau vấn đề là chúng ta sẽ chịu ảnh hưởng như thế nào duới tác động của chúng.Có lẽ ta đây là 1 ngừơi yếu đuối chăng chẳng lẽ ta ko vuợt wa đc sao.Ngừoi là thử thách lớn nhất của ta đó "nỗi buồn" ah.ta sẽ cố gắng vuợt wa nguơi sẽ cố gắng buớc tiếp những buớc chân vào những con đường mà ta chọn trứoc đây.Ta hy vọng ta có thể làm đc và cũng thầm cảm ơn ngươi nếu ta vuợt wa đc vì chính nguơi đã cho ta nghị lực.Ngưoi thật ra cũng ko xấu chỉ tội là luôn cho nhìu ngừoi đau khổ làm cho mọi nguời ghét ngươi và ta là 1 ngừoi như thế.Nhưng h thì những gì trong ta đã đc trút lên đây nên ta ko cần giận ngưoi nữa đâu.Chào ngươi nhé